Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ…

(TuanVietNam) - Ta cũng đã kịp nhận ra một Phú Quang da diết, một Phú Quang trầm lắng, một Phú Quang như là cầu nối của thơ và nhạc ngay từ những thanh âm đầu tiên ấy. sự kiện nóng



Ca khúc: Gửi một tình yêu
Nhạc sĩ: Phú Quang
Trình bày: Ngọc Anh
----------

Anh chỉ có một mùa thu thôi để nhớ
Mùa thu tan trong mắt em…

Khi tình cờ lang thang trên một con đường chẳng nhớ nổi tên giữa bộn bề phố xá, trong đêm vắng tanh, như nghe thấy cả hơi thở mùa len trong ngọn gió đêm đang lặng lẽ đi tìm một ô cửa nào chưa khép, vô tình dừng chân trước bậc thềm nhà ai có loài hoa vàng tươi như nỗi nhớ, lòng đang ngổn ngang những lo âu rất mực đời thường, bỗng nhẹ bẫng đi khi nghe những ca từ ấy cất lên chầm chậm trong tiếng dương cầm khe khẽ như một lời thì thầm của gió.

"Chẳng phải nhạc sĩ nào cũng có những ca khúc mà khi vang lên, người ta nhận ra đó là của ai” – người nhạc sĩ này đã từng nói thế, không kiêu căng mà là chân thật. Thì đó, ta cũng đã kịp nhận ra một Phú Quang da diết, một Phú Quang trầm lắng, một Phú Quang như là cầu nối của thơ và nhạc ngay từ những thanh âm đầu tiên ấy.

Phú Quang qua ống kính của Dương Minh Long. Nguồn: tienphong.vn

Gửi một tình yêu” - Tại sao lại là một lời đề chênh vênh như thế? Anh gửi cho ai? Có phải cho “người đàn bà giấu đêm vào trong tóc” [1], hay người phụ nữ có nụ hôn “đắm say như gió” [2]?

Suốt bài hát là sự lặp đi lặp lại của cụm từ “anh chỉ có”. Một chiều mưa, một bờ vai, một mùa thu, một hoàng hôn, một vòng tay và một tình yêu – đó là tất cả những gì anh có. Nhưng tiếc rằng đằng sau những điều đó lại là hai tiếng “để nhớ”. Phải, anh chỉ có, nhưng là đã từng có chứ không phải là đang có. Tất cả những điều ấy giờ đây nằm trong miền ký ức rồi: Ký ức về một chiều mưa trong quán nhỏ - quán hẹn hò hay “quán thời gian” [3]? – “Nơi chạm ly ký ức, uống làn hương xưa” [4]? Nơi không mùa, không ngày, không tháng, không năm; nơi niềm thương cũng nghẹn ngào vị đắng vì “thời gian quên bỏ thêm đường” [5]…  

Anh chỉ có một chiều mưa thôi để nhớ
Một bờ vai, một quán nhỏ bình yên
Anh chỉ có một mùa thu thôi để nhớ
Mùa thu tan trong mắt em

Ta cứ phân vân, chắc là mắt người con gái trong tình khúc Phú Quang phải đẹp lắm, và cũng buồn lắm: “Có gì nhói lòng anh sau đôi mắt ấy. Đôi mắt em thăm thẳm nỗi buồn xưa” [6]. Và giờ đây là một đôi mắt hòa tan cả mùa thu vào đó - mùa của nỗi cô đơn, nỗi buồn, mùa của những tiếc nuối, nhớ nhung, của những điều đi không trở lại…

Trong mắt em, anh thấy cả bầu trời thu cao xanh vời vợi, cả nắng vàng sóng sánh, cả những làn mây trắng bồng bềnh; những ngọn heo may đỏng đảnh; hương sữa ngọt ngào mỗi đêm trăng hò hẹn; hay những con đường xao xác lá vàng bay…

Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Tình yêu mang khát vọng tuổi thơ
Anh chỉ có một chiều tóc em lộng gió
Ru đêm vào cơn mơ

Đến với nhạc Phú Quang để thấy lòng mình bình yên lại, để thấy trái tim mình nóng hơn, để lãng quên mọi tật bật lo toan thường nhật nhưng cũng để chiêm nghiệm và suy tư, để thả mình vào trong cõi mộng nhưng cũng để đắm say với muôn nghìn cung bậc cảm xúc rất người.

Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Một chiều mưa… bờ vai nhỏ… mùa thu…
Ảnh:
vnagency.com.vn

Ai đó nói rằng, chúng ta thường không biết chúng ta có cái gì cho đến khi chúng ta mất nó. Cũng như anh, khi đã không còn em nữa thì mới thảng thốt nhận ra “anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ”. Nhưng ký ức là thứ duy nhất chỉ có thể tìm về mà không thể nào lấy lại. Cho nên, xin hãy để kỷ niệm về tình yêu nhiều đắm say, khát vọng và mơ ước một thời ấy trở thành vĩnh viễn.

Kỷ niệm về một buổi chiều thu lộng gió tựa vai nhau nơi góc phố quen, vùi đầu trong làn tóc em bay bay thơm mùi nắng, ướp hương mùa, để nghe tiếng trái tim mình rộn ràng một khúc tình yêu. Kỷ niệm về những khoảnh khắc ngọt ngào trước hoàng hôn, em thì thầm vào tai anh những lời yêu nồng cháy. Rằng hãy hứa đi anh, đừng bao giờ rời xa em như con thuyển mải mê rong chơi nơi biển cả. Vậy mà lời hứa anh sóng nỡ cuốn đi rồi.

Anh chỉ có một hoàng hôn khép lại
Về ru anh mê mải cánh buồm xa
Anh chỉ có một vòng tay bé nhỏ
Vòng tay đưa anh về khát vọng xưa

Giờ đây, khi anh quay về với con đường xưa lá rụng tơi bời, hoảng hốt lật từng chiếc lá vàng để tìm hình bóng người con gái. Anh sợ mùa lại giấu em đi mất, nhưng mùa lắc đầu bảo rằng không. Cô ấy đã tự đi rồi… đi con đường khác đường anh. Những khát khao trong anh vụn vỡ. Thế rồi, từ thuở ấy, người ta mới thấy một “người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố, chợt thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường” [7]…

Ta giật mình nhận ra ta cũng đồng điệu với trái tim người nghệ sĩ ấy: nặng trĩu những nuối tiếc, buồn đau, nhung nhớ và không ngừng hoài niệm. Tiếng dương cầm ngưng bặt, trả lại cho đêm cái không khí vốn có của nó. Ta nhặt những nốt nhạc cuối cùng rơi rụng bên thềm, lại lặng lẽ bước đi, cô đơn giữa lòng thành phố, nghe tiếng trái tim mình thổn thức:

Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Một chiều mưa… bờ vai nhỏ… mùa thu…

  • Hoàng Hải Anh

(1), (2), (4), (5), (6), (7): Lời một số bài hát của Phú Quang
(3): Tên một ca khúc của Phú Quang
 

* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu